Thursday, September 25, 2014

MỘT THỜI HOA SỮA


Lại thêm một mùa hoa sữa
Dĩ vãng xa xưa dội về
Ngọt ngào nụ hôn thương nhớ
Một thời sống trong say mê.

Tóc em vương hương hoa sữa
Níu chân anh quên lối về
Mắt em, hồn thu mở cửa
Đón anh vào trong đam mê

Mười năm - từ mùa thu ấy
Em giờ là vợ người ta!
Mười năm chân anh bước mãi
Chạnh lòng đêm xuống không nhà.

Vẫn đây góc con phố nhỏ
Ngạt ngào hương sữa ngày xưa
Thoáng tiếng ai nghe trong gió
Giờ này... còn có nhớ nhau?

© 2011 Baron Trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên Internet.

Reactions:

2 comments:

  1. Em thích khổ thơ thứ ba như một sự "đồng cảm". Đọc mà mắt cay cay, chắc tại đêm nay mưa gió rủ về làm lòng người ướt lạnh.
    Mà hình như càng buồn người ta làm thơ càng...hay.
    Phải không ạ?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Khi những dòng chảy của ký ức trên nền cảm xúc, là khi câu thơ rơi xuống hay nhất, tự nhiên nhất, và cảm xúc nhất.
      Thế đó em!

      Delete

Đề nghị nhận xét bằng tiếng Việt có dấu. Cảm ơn!