Showing posts with label thiểu-năng-tư-duy. Show all posts
Showing posts with label thiểu-năng-tư-duy. Show all posts

Sunday, April 26, 2020

Giá thịt lợn và tư duy dân tộc

Bài biên từ 2011, thấy vụ giá thịt lợn đang là bài toán khó, bốt lại. Gần 10 năm rồi, đã không những không thay đổi mà còn tệ hại hơn.
----------

VTV thực hiện phóng sự về sự khó khăn của các hộ chăn nuôi lợn. Những hình ảnh người chăn nuôi kêu ca giá lợn giảm mạnh, chăn nuôi thua lỗ,... được nhà đài bình luận sự khốn khó đó với hàng loạt các nguyên nhân từ chính sách vĩ mô yếu kém đến thị trường không rõ ràng,…
Cách đây vài tháng, giá thịt cao chót vót. Cũng nhà đài này tư vấn người tiêu dùng nên dùng trứng thay thịt, vì trứng rẻ và bổ hơn. Khi đó, chả thấy ai có cảnh báo cho người nuôi lợn là hãy tính đến thời điểm giá thịt sẽ giảm khi lạm phát được khống chế.
Có câu chuyện vui, kể rằng xây nhà theo mô hình xã hội chủ nghĩa. Mỗi tầng đại diện cho một tầng lớp trong xã hội. Tầng của nhà báo không có toilet, lý do là các nhà báo đã đổ cái của nợ ấy vào mồm nhau rồi nên chả cần phải có toilet nữa. Câu chuyện hài nhưng rất đúng cho các cơ quan truyền thông xứ Việt thời nay.

Tuesday, April 19, 2016

Tản mạn về văn hóa “Còm”


1. Có câu chuyện vui trên mạng như thế này: Mẹ xem trộm nhật ký của con trai, liếc những dòng đầu tiên:
… Hôm nay thứ 4 ngày… tháng… năm… Lần đầu tiên trong đời, người con gái ấy đứng trước mặt mình, ghé tai thẽ thọt: “Anh ơi… em… có…bầu”…
Thằng mất dạy”. Bà mẹ gầm lên vì quá sốc. “Đồ hư đốn, mới 16 tuổi mà đã dám làm cái chuyện tày trời đó”. Định bấm điện thoại gọi ngay con trai về để hỏi cho ra nhẽ, nhưng rồi bà kiềm chế để đọc những dòng tiếp theo:
Thực sự mình vô cùng ái ngại và không muốn điều này một chút nào, rồi mình sẽ ra sao khi trước mắt mình còn cả một chặng đường dài… Nhưng biết làm sao thôi đành…
Trời ơi, thằng khốn kiếp”. Tiếng bà mẹ lại rít lên, rồi lại nén giận đọc tiếp:
Thôi đành… đứng dậy nhường ghế cho chị ấy… Mà sao hôm nay xe bus lại đông đến thế nhỉ?

Tuesday, April 29, 2014

Không ăn gạch mới là lạ!


Vấn đề ở đây là năng lực lãnh đạo của chị ở vai trò một bộ trưởng, chứ không phải là việc chị có nhiệt tình hay không, có trách nhiệm hay không.
Vấn đề đi xuống bệnh viện thị sát để nắm bắt tình hình thực tế nhằm chỉ đạo đúng đắn và kịp thời, chứ không phải xuống đến bệnh viện lại dở cái thói đàn bà ra mà đi thăm khoa nhi với khoa sản.
Vấn đề quyền lợi của nhân dân, dân tộc đơn giản là dân được bảo vệ tính mạng ở các bệnh viện, hạn chế tối đa bệnh tật của người dân chứ không phải cứ gào lên rằng tôi đã làm hết mình và tôi đã được quy hoạch lâu dài.
Đần độn về chính trị thì bớt nói đi, mở mồm nói câu nào là dở câu đó mà cứ thích nói. Trong khi các vấn đề của ngành y ngày một yếu kém, phản cảm và truyền thông đang chĩa mũi dùi vào. Bộ trưởng phát biểu chứ có phải ngồi lê tán nhảm ở đầu đường xó chợ đâu.
Cái mọi người cần là chị thật thà tự nhận xét chị có đủ năng lực lãnh đạo ngành y hay không? Chứ chả ai muốn chị nói từ chức cả. Bởi vì, xin từ chức là việc của chị, nhưng cho chị từ chức hay không là việc của đảng và quốc hội.
Phát ngôn dở người như thế, không ăn gạch đá của truyền thông mới là lạ!!!


© 2014 Baron Trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.

Monday, October 7, 2013

Thiểu năng tư duy và a dua bầy đàn


Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần, đã để lại niềm thương tiếc đối với hầu hết quân và dân Việt Nam. Tướng Giáp được xem là một huyền thoại của dân tộc trong hai cuộc chiến tranh vệ quốc, nên việc các phương tiện truyền thông trong và ngoài nước đưa tin rầm rộ cũng là điều hiển nhiên.
Tuy nhiên, đã có nhiều sự việc trên truyền thông và mạng xã hội, liên quan đến việc ra đi của tướng Giáp, thể hiện một sự thiểu năng về tư duy và tính a dua bầy đàn của xứ Việt. Mất đi sự tôn kính và trang nghiêm đối với người đã khuất mà họ đang gào lên thương tiếc.

1. Trước tiên, người viết luôn kính trọng tướng Giáp, và tưởng nhớ ông với sự thành kính nghiêm túc. Sự kính trọng và tưởng nhớ tướng Giáp của người viết có một góc nhìn riêng, và không đồng với tất cả các quan điểm với đa số.
Có lẽ, những người nào đã từng đọc binh pháp, từng mơ “giấc mộng Trương Lương” như người viết sẽ có cảm nhận như người viết.
Bài viết này thể hiện góc nhìn riêng của người viết. Không a dua theo theo cái đại đa số của xã hội, phê phán những cái xấu trong xã hội, và không vì phê phán cái xấu mà bất kính với tướng Giáp.