Wednesday, November 23, 2016

CHIỀU TÂY ĐÔ


Anh một mình lang thang chiều Tây Đô
Nhìn con nước nhớ về Hà Nội phố
Chiều không em, anh thành người hoài cổ
Xót xa người, thương một nhánh mù u

Hà Nội hôm nay trời đâu còn thu
Heo may nhắc đông đã về tới ngõ
Em có còn ngồi lan can đón gió?
Không có anh, ai ôm tấm vai gầy

Tuesday, November 15, 2016

Café sáng thứ 7 (#41): Cường quốc thơ và nỗi buồn giáo dục


1. Đầu tuần, giới viết lách An-nam trên mạng xã hội Facebook nhộn nhịp hẳn lên khi bài thơ “Mưa Hội An” của tác giả Nguyễn Công Khế được đăng trên báo Thanh Niên, cả báo giấy lẫn báo online. Những người thạo tin cho rằng, tác giả chính là ông Khế - cựu Tổng biên tập của Thanh Niên.
Có nhiều tiêu chí để đánh giá một bài thơ hay. Có thể hay về cảm xúc, hay về hình tượng, hay về ngữ nghĩa, hay về vần điệu, thậm chí hay về cách chơi chữ,… Và dĩ nhiên, không thể tìm thấy điều này trong bài “Mưa Hội An” của ông Khế.
Bài thơ ông Khế nói về nỗi nhớ quê, nhớ mẹ trong một đêm mưa. Chuyện tâm tư, cảm xúc riêng của ông thì chắc ai cũng tôn trọng, hay dở là việc của ông, và thiên hạ cũng chẳng nhàm đàm nếu bài này không đăng chình ình trên mặt báo, lại là tờ báo lớn. Thế nên mới có chuyện dân tình ỉa đái vào thơ ông, thậm chí xúc phạm đến cả cảm xúc về mẹ của ông.
Báo Thanh Niên, ngoài “nhiệm vụ chính trị” của “báo chí cách mạng” thì mục tiêu tối thượng là phục vụ độc giả. Bởi lẽ, độc giả là người bỏ tiền ra mua báo giấy, bỏ thời gian vào đọc báo online. Và độc giả là người “nuôi” tờ báo sống, cũng như là nguồn động viên về tinh thần đối với người làm báo.

Monday, November 7, 2016

EM CÓ VỀ KHI PHỐ ĐÃ VÀO ĐÔNG?


Em có về khi phố đã vào đông
Gom nhặt heo may vá víu chiều thu cuối
Thả lá vàng phủ chân ai trên lối đợi
Hoang hoải mùa nhớ sắc tím hoàng hôn

Em có về khi mùa sen đã lụi tàn
Để nước hồ ngẩn ngơ ánh mắt nàng Tô Thị
Níu sương chiều vờ như điều bình dị
Giấu trong lòng những con sóng lao xao