Thursday, April 8, 2021

Ngắn... ngắn #28

 

Phần lớn giáo viên ở Việt Nam coi họ là một viên chức nhà nước chứ không phải là một người thầy với nhiệm vụ cao cả là đi khai sáng nguồn tri thức.

Vì vậy yêu cầu họ phải giữ được cái tâm, cái tầm, cái tự trọng của người thầy trong giáo dục khai sáng là rất khó, thậm chí bất khả. Bởi điều đó nó mâu thuẫn với việc thực thi trách nhiệm của một nhân viên công vụ.
 
 © 2021 baron-trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.
 

 

Tuesday, March 2, 2021

Niềm tự hào rẻ mạt

 

Mấy hôm nay báo chí và mạng xã hội nóng rừng rực chuyện anh Mạnh cứu được cháu bé rơi từ tầng 12 của một chúng cư đến mức phong anh hùng cho anh Mạnh và điệp khúc tự hào dân tộc được nâng lên ở mức cao nhất trong cộng đồng mạng. Thế nên tôi lại tạt gáo nước lạnh vào những niềm tự hào đang rừng rực lửa của đám đông.
 
Đầu tiên phải nói rằng hành động của anh Mạnh là một hành động hiệp nghĩa của một người tốt, không thể phủ nhận được điều này.
 
Tiếp theo là có một sự cực kỳ may mắn không thể giải thích được, cháu bé đã được cứu sống trong một tích tắc và nó là cả một sự sự kỳ diệu.
 
Việc ông thủ tướng chính phủ và ông bí thư thủ đô gửi thư khen ngợi, cũng như chủ tịch thủ đô tặng bằng khen cho anh Mạnh là việc làm cần thiết, kịp thời và đúng đắn của chính quyền. Cũng không có điều gì phải nói nhiều.
 
Cái tôi muốn nói đến là sự ăn mày niềm tự hào của một bộ phận không nhỏ người Việt.
 
Tôi tin rằng anh Mạnh không muốn/không thích làm người hùng như mạng xã hội tự phong cho anh ấy. Mặc dù hành động của anh là một hành động anh hùng. Bởi lẽ người ta đã kịp “soi xét” đời tư của anh trên FB và thấy anh đã làm việc tốt từ rất lâu – một người tốt luôn làm việc tốt. Vì thế hành động cứu cháu bé của anh là một bản năng của một người tốt lúc nào cũng sẵn sàng làm việc tốt.
 
Việc cứu được cháu bé là một sự cực kỳ may mắn như tôi nói trên. Nhưng nếu không phải một người trong tâm thức luôn sẵn sàng làm việc tốt thì chưa chắc đã cứu được cháu bé. 
 
Bởi lẽ một người bình thường, khi tiếp nhận thông tin đã mất vài giây để xử lý, rồi mất vài giây để quyết định, rồi mất vài giây để lựa chọn hành động… và khi người ta bắt đầu hành động thì có lẽ sẽ không kịp.
 
Ngược lại anh Mạnh là người có tâm thức luôn làm việc tốt. Và khi tiếp nhận thông tin anh đã sẵn sàng hành động ngay mà không mất thời gian để định hình thông tin, đưa ra quyết định và chọn lựa hành động. Có nghĩa khi nghe tiếng hô hoán và thấy cháu bé rơi xuống, anh lao đến với niềm tin mãnh liệt của người tốt là sẽ đỡ được cháu bé. Đó là một hành động vô thức trong một tâm thức hành động vì một việc tốt cần hành động. Điều này chắc các nhà tâm lý học sẽ phân tích chuẩn chỉnh hơn tôi.
Một điều cực kỳ may mắn cho cháu bé và gia đình cháu là anh Mạnh ở gần đó và đã hành động kịp thời. Một điều cực kỳ may mắn cho anh Mạnh và cháu bé là anh đã đỡ được cháu bé trong một tình huống ngàn cân treo sợi tóc và cứu được cháu bé.
 
Nếu một người khác mà không phải là anh Mạnh thì có thể sẽ bị chậm vài giây, sẽ không đến được vị trí cháu bé rơi xuống và sẽ không đỡ được cháu bé. Hoặc nếu vị trí tiếp xúc của anh Mạnh với cháu bé không như mong muốn thì có thể cả cháu bé và anh Mạnh sẽ gặp chuyện không lành. Điều cực kỳ may mắn là chuyện đó không xảy ra và đã có một cái kết tốt đẹp.
 
Điều này ai cũng biết và thiết nghĩ không cần phải nhấn mạnh nữa.
 
Việc chính phủ, chính quyền thủ đô và cộng đồng khen thưởng và ca ngợi anh Mạnh là điều đúng đắn và cần thiết. Nhưng phong anh hùng cho anh Mạnh rồi tự hào lắm Việt Nam ơi là điều rất không nên, chưa nói đến là rất rẻ mạt. Bởi lẽ hành động anh hùng của anh Mạnh phải là điều để từ chính quyền đến người dân tự soi vào bản thân mình, để thấy mình cần phải làm gì, để thấy xấu hổ với suy nghĩ và hành động phản cái tốt của mình, chứ không phải để ăn mày sự tự hào này trên mạng xã hội.
 
Đáng ra sau vụ việc này người ta phải nhìn nhận lại toàn bộ vấn đề để làm sao không có những việc đáng tiếc xảy ra (và nó đã và đang xảy ra, như vụ cháu bé rơi từ tầng 39 rồi tầng 25 ở Hà Nội, hay tầng 3 ở Bình Dương chỉ cách đây vài ba tháng…) và rút kinh nghiệm như thế nào?
 
Chính quyền sẽ làm gì để hạn chế tình trạng trẻ em rơi từ chúng cư cao tầng? Tuyên truyền giáo dục ý thức người dân? Kiểm tra sự an toàn của tòa nhà? Kiểm tra công tác xây dựng của chủ đầu tư? Thiết lập hệ thống cảnh báo an toàn?
 
Chủ đầu tư các chúng cư làm gì để ngăn ngừa trẻ em leo lên lan can? Thiết lập hệ thống cảnh báo? Đảm bảo độ cao lan can balcon? Nhắc nhở cư dân?
 
Gia đình làm gì để ngăn ngừa trẻ em leo lên lan can balcon? Kiểm soát con trẻ khi trong nhà? Đầu tư hệ thống lưới ngăn? Phản ánh với chính quyền và chủ đầu tư về các kết cấu thiếu an toàn?
 
Đấy là bài học cần rút ra sau vụ việc này, và nhiều vụ việc đau lòng trước đó vì các cháu bé khác không được may mắn cứu sống.
 
Còn cộng đồng mạng, người ta hô hào phong anh hùng cho anh Mạnh. Nhưng họ có soi xét lại bản thân mình như thế nào không?
 
Họ đã làm được bao nhiêu việc tốt, làm như thế nào và kết quả làm đạt được những gì?
 
Họ có nhường đường cho người già và con trẻ khi đi qua đường không? Họ có ý thức xếp hàng ở nơi công cộng không? Có bao nhiêu người dừng lại để hỗ trợ và cứu giúp những người bị tai nạn trên đường?
 
Họ có tiếp tay cho gian thương để ăn chặn mồ hôi nước mắt của người lao động? Họ có tiếp tay cho gian thương để đưa chất độc vào đồ ăn nước uống của người dân? Họ có tiếp tay cho những bầy sâu cửa quyền làm xáo trộn những giá trị của xã hội? Họ đã dạy con cái họ những điều tốt như thế nào?
Cái xã hội này cần là như thế, không cần họ gào lên là “tuyệt vời quá anh Mạnh ơi” “tự hào quá Việt Nam ơi”. Những sự tự sướng tự hào rẻ mạt như thế không làm cho xã hội tốt đẹp hơn, mà ngược lại làm cho xã hội đạo đức giả hơn, u mê hơn, và sống thiếu trách nhiệm hơn.
 
Vậy ở các xứ văn minh người ta có đề cao hành động anh hùng và những người anh hùng?
 
Ở đâu cũng có, và điều này đánh được vinh danh. Nhưng cách của người ta khác chứ không tự hào một cách rẻ mạt như thế.
 
Chẳng hạn Hoa Kỳ được xem là thiên đường của văn minh, tự do, dân chủ và công bằng. Nếu xã hội đã như thế thì họ có cần những anh hùng không? Và họ có vinh danh những anh hùng không?
 
Theo tôi biết là có, và nhiều đằng khác. Kể cả những chuyện siêu tượng tượng như Người Dơi, Người Nhện…
 
Tôi từng review vài bộ phim ca ngợi hành động anh hùng của người Mỹ trên FB này, ví dụ bộ phim “Thầy giáo cứu tinh” hay bộ phim “Chuyến tàu cuồng nộ”…
 
Người ta xây dựng nhân vật anh hùng và hành động anh hùng không phải để khuếch trương niềm tự hào dân tộc rẻ mạt đó. Người ta xây dựng nhân vật anh hùng và hành động anh hùng để chống lại cái sai, cái xấu đang hiển hiện trong xã hội. Cụ thể là để nói lên cái quan liêu của chính quyền, cái tham lam của các doanh nghiệp. Vì quan liêu, vì tham lam mà quên đi các giá trị về nhân văn, về môi trường, về tự nhiên, về an toàn, về cộng đồng… trong xã hội. Và các nhân vật anh hùng với các hành động anh hùng này chống lại cái quan liêu, cái tham lam đó.
 
Đằng này một bộ phận không nhỏ dân Việt không quan tâm đến những vấn đề của xã hội, không quan tâm đến thực trạng xã hội, không quan tâm đến yếu kém xã hội, không quan tâm đến bất công xã hội… Họ mặc nhiên chấp nhận và hài lòng với điều đó.
 
Nên mỗi khi có cái gì khác biệt thì họ lại gào rú lên và tự hào. Đưa người từ vùng dịch về là trách nhiệm của chính phủ, họ cũng gào rú lên vì tự hào dân tộc. Phòng chống dịch là trách nhiệm của chính phủ và chính quyền địa phương, họ cũng gào rú lên vì tự hào cá nhân nào đó. Được mấy tổ chức lìu tìu xếp hạng hạnh phúc gì đó, họ cũng gào rú lên vì tự hào dân tộc...
 
Nhưng những bất công, những ngang trái tồn tại hiển hiện trong xã hội mà họ đang sống thì họ lại im lặng. Bọn trung cộng cho tàu xâm phạm vùng biển của tổ quốc thì họ im lặng. Thậm chí họ còn không dám bày tỏ quan điểm trên mạng xã hội chỉ bằng cách like hay share một bài viết nào đó mà họ tâm đắc nhưng có nhiều điểm phê phán cái xấu trong xã hội hay phản biện chính quyền.
 
Tôi hay trích dẫn câu nói nổi tiếng của triết gia Arthur Schopenhauer, rằng: “Niềm tự hào rẻ mạt nhất là niềm tự hào dân tộc. Bởi vì qua đó ta có thể nhận ra, những kẻ mắc phải chứng tật này bị thiếu thốn các tính cách cá nhân đáng tự hào, bởi nếu có những đức tính này thì họ đã có thể tự hào về chính mình chứ không phải cố bám víu vào một đặc tính là điểm chung giữa họ và hàng triệu kẻ khác. Trái lại thì những ai sở hữu các ưu điểm cá nhân nổi bật sẽ hầu như chỉ nhìn ra những sai trái của dân tộc họ - một cách rất rõ ràng, bởi họ không bao giờ rời mắt khỏi những sai trái đó. Nhưng tất cả những thằng ngu hèn đáng thương, những kẻ mà chẳng có gì trên đời này để mà tự hào, họ sẽ phải dùng đến biện pháp cuối cùng, đó là tự hào về cái dân tộc mà họ đang (ngẫu nhiên) thuộc vào đó”.
 
Hãy bớt mấy trò tự hào rẻ mạt đó đi. Hãy để yên cho anh Mạnh là một người bình thường, để anh tiếp tục làm những việc tốt như anh đã, đang và sẽ làm.

Và hãy tự thay đổi để bản thân trở thành người tốt, người có ích cho xã hội bằng cách bớt ngáo mạng và làm những việc thiết thực trong cuộc sống.
 
 
© 2021 baron-trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.
 

 

Tuesday, January 26, 2021

Ngắn... ngắn #27

não trạng nô lệ là khi những vấn đề liên quan sát sườn đến cơm áo gạo tiền thì chúng im lặng, trong khi đó sẵn sàng bầy đàn chửi bới chém giết một ai đó dám đụng đến tượng đài của chúng.

 

© 2018 baron-trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.

 


 

Tuesday, January 19, 2021

Hoàng Sa 19/1/1974

Ngày này 47 năm về trước, Trung cộng đã đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. 

 Cũng có nghĩa, 47 năm đã qua, tổ quốc Việt Nam của chúng ta chưa thực sự trọn vẹn khi một phần lãnh thổ bị Trung cộng chiếm đóng bất hợp pháp. 

Khoảng hơn 10 năm trở về trước, không nhiều người biết điều này và vẫn đinh ninh Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam. Thậm chí có một thời gian người ta không dám nhắc đến tên 2 địa danh này, dù chỉ là viết trên mạng xã hội chứ chưa nói đến báo chí chính thống lẫn trong giảng dạy lịch sử. Đến mức có một nhà văn phẫn uất đã đặt tên cho 2 con chó để công khai gọi tên các quần đảo của tổ quốc mà không bị phạm húy như tôi đã từng biên trên FB mấy năm trước. 

Thế hệ trẻ 9x, 10x không hiểu biết nhiều về Hoàng Sa, Trường Sa nói riêng và lịch sử dân tộc nói chung. Chúng không biết Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống là ai, nhưng lại rất am hiểu về mấy ca sĩ người mẫu xứ Hàn, hay a dua theo trend Khá Bảnh, Huấn hoa hồng. Thậm chí có đứa sẵn sàng quỳ xuống hôn cái ghế đá mà thần tượng người Hàn vừa ghé đít ngồi trước đó trong khi không hề biết Trung cộng đã thành lập quận Tây Sa trên quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Tôi cho rằng, đây là một tội ác đối với lịch sử dân tộc. Hậu thế sẽ sòng phẳng với những kẻ đã làm ra điều này và những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống... vẫn mãi là những kẻ bán nước cầu vinh trong lịch sử dân tộc. 

Tôi biên stt này để tự nhắc nhở bản thân rằng có một ngày 19/1/1974. Và để con tôi, những học trò của tôi còn biết rằng có một ngày như thế. 

Nếu có một ngày mà những người Việt được cầm súng lên đường để lấy lại quần đảo Hoàng Sa của tổ quốc, tôi sẽ viết đơn tình nguyện gia nhập mà không cần phải suy nghĩ. 

Năm nay, tôi cũng 47 tuổi.


 

Wednesday, September 30, 2020

NGỒI BUỒN TỈA TÓT TIỀN NHÂN #2

 

Cụ Tố Như viết Truyện Kiều 

Cái hay cụ nói toàn điều hiển nhiên 

Lại lồng câu chữ rất duyên 

Cộng thêm điển tích khắp miền mọi nơi 

 

Nói chung Kiều để đọc chơi 

Nhưng mà bình luận lại hơi dài dòng

Bởi vì điển tích không thông

Để hiểu thì phải mất công tra tìm 

 

Thời xưa học chữ thánh hiền

Quanh đi quẩn lại mấy nghìn chữ thôi

Tất nhiên là chữ Tàu rồi

Rất ít người học vì hơi tốn tiền

Lại thêm mục đích đầu tiên

Học xong thi đỗ bổ liền làm quan

Còn ai bị trượt không oan

Về làng dạy chữ mỏi mòn kiếm cơm 

 

Truyện Kiều biên bằng chữ Nôm

Nhưng phần điển tích toàn chôm bên Tàu

Thế nên chữ đọc không sâu

Thì không rõ nghĩa mới sầu mới bi 

 

Bần dân mù chữ nghĩ suy

Kiều là kiệt tác rất chi lòng vòng

Bởi vì đọc thuộc lòng lòng

Vậy mà không hiểu từ trong ra ngoài

Thế là tranh cãi nhau hoài

Ông nào cũng đúng cũng đòi đỉnh cao 

 

Cụ Tố thành đại thi hào

Truyện Kiều từ đó liệt vào quốc thơ

Dể cho dân chúng ngu ngơ

Hơn hai thế kỷ vừa mơ vừa màng

*

***

Lời quê chắp nhặt làng nhàng

Chả vui cũng chả được tràng vỗ tay 

 

© 2020 Baron Trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.

 

Cùng chủ đề:

NGỒI BUỒN TỈA TÓT TIỀN NHÂN #1




Monday, August 3, 2020

An-nam đặc tính cần-lao #9: Mê tín dị đoan #1


đông-lào bộ-lạc không có quốc-giáo, thế nên cũng chả có đức-tin (nót niềm-tin). đấy là bi kịch của xứ sở.

thời thiên đàng, sau một thời gian "bài tín trừ phong" đập đền phá chùa phân biệt lương giáo thì tín ngưỡng và tôn giáo được hưng phát trở lại, đặc biệt là phật-giáo.

zờ, cần-lao nghiễm nhiên coi phật-giáo như quốc-giáo, nhà nhà thờ phật, người người mở mồm ra nói triết lý nhà phật. nhưng xét một cách toàn diện, những người am hiểu về phật-pháp và những người là phật-tử chính thống lại cực ít.

phần lớn cần-lao bi-bô về những triết lý nhà phật ở mấy quyển sách bán vỉa hè. phần lớn người ta mặc đồ nâu sồng ngày lễ đến chùa và tự xưng là theo đạo phật. nhưng đám này chẳng hiểu gì về phật-pháp cả, thậm chí không phân biệt nổi di-lặc với a-di-đà, chả cần biết phật gì, cứ thấy tượng là chắp tay vái như bổ củi và bi-bô "a-di-đà-phật". lại là bi kịch của xứ sở khi đám này chiếm đại đa số trong xã hội.

sự ngu dốt đến mức chúng không phân biệt được tôn giáo, tín ngưỡng, triết lý, dị đoan. tui suýt sặc nước tắc tử vì đọc trên fb của một ngài theo đạo thiên-chúa, một fan của ngài vào comment đại loại như này: "a-di-đà-phật, cầu chúa sẽ che chở cho anh".

thấy phê-cê-bốc đang ồn ào vụ có gái hóa trang quán-thế-âm-bồ-tát mặc áo cưới với vụ mấy anh sư xài rolls-royce phantom limousine dài chục mét rước cây bồ-đề. tui thì thấy chuyện đó bình thường, chả có gì đáng nói cả. bởi lâu nay đọc báo lá ngón biên về đám sư dổm có mà đầy chuyện, thịt chó, rượu, gái gú, vơ vét tiền bạc, kiếm bằng cấp dổm, xây lâu đài biệt phủ đủ cả.

có hóa trang mặc bikini đóng giả bồ-tát với đám sư mặc quần soóc cởi trần ngồi rolls-royce cũng chả có gì lạ cả. nói gì mặc áo dài cưới với vẫn bận cà-sa.



© 2018 Baron Trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.


Cùng chủ đề:

Đọc thêm:

Monday, July 27, 2020

phòng trà đà-lạt


có một thời tui lang thang ở đà-lạt, mục đích đi tìm động hoa vàng cho khỏi bẽ bàng nhân thế. nhưng hỡi ôi chuyện đời thì không như mơ để cho gã ngu ngơ ôm sầu một khối. may mà nó tan chảy ra được chứ không giờ tay nhặt lá chân đá ống bơ chứ chả đùa.

nói thế để biết là tui rành đà-lạt phết, chả đến mức như dân bản địa nhưng ngóc ngách nào cũng khám phá, nhất là đối với một gã si tình lại biết linh tinh đủ các ngón nghề thơ nhạc họa.

dĩ nhiên các phòng trà cũng đã lượn khắp, từ thủa thời leo lét ánh đèn với tiếng lèng xèng của ghita gỗ. dần dần nó không còn chất đà-lạt nữa, mà chuyển sang kinh doanh một cách thuần túy. lần cuối tui ngồi phòng trà cách đây 6 năm cùng mỹ nhân xứ núi bà-đen.

đã kinh doanh thì mục tiêu phải là lợi nhuận, vào phòng trà là để thưởng thức âm nhạc, thế nên giá nó hẳn là cao hơn quán cafe thông thường là lẽ tất yếu. còn cao thấp như nào thì tui hổng quan tâm.

có điều, như tui đã từng biên trên fb rằng, có đến hơn 90% cần lao xứ này mù âm nhạc. cũng là tất yếu mà thôi vì đến lịch sử nó còn méo mó nói tró gì đến âm nhạc với các thể loại từ máu me chém giết đến dung tục thô thiển thủa kim tiền. từ ngáp lệch cả quai hàm trong lúc nghe nhạc thính phòng ở thượng tầng đến khoe khoang đêm nhạc rất hay nhưng hay nhất là anh đánh trống vì đánh phát nào cũng trúng và trúng phát nào cũng kêu của đám trọc phú bán đất hay bố làm to.

thế nên tui cho rằng hơn 90% khách du lịch vào phòng trà ở đà-lạt với mục đích khoe và chụp ảnh tự sướng, rằng ta cũng đã từng đến phòng trà, chứ đàn gảy tay trâu, biết thưởng thức âm nhạc đếch đâu mà nghe. nhớ có một lần vào quán chị giang khùng, có một đoàn khách vào cực ồn ào náo nhiệt một cách thô thiển đến mức chủ quán chán không thèm hát nữa.

thế nên có cầu ắt có cung, có đám trọc phú học làm sang thì khắc có đám kinh doanh sự tự sướng thiểu học và rẻ tiền này. nên cũng là sự bình thường trong một xã hội kim tiền và suy thoái trầm trọng đạo đức. đến sân khấu hài cấp cuốc da 6 tháng một lần còn vô số sự thiểu năng và thiếu tự trọng, nói gì cần lao thối tai khai bẹn giàu lên từ sự bất công bằng xã hội.

đơn giản nó là như vậy thôi!




© 2020 baron-trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet

Friday, July 17, 2020

em phải đến hà-giang thi tốt nghiệp [update 22.7]


[chuyện 2 năm trước, lưu lại trên fb]

#1. hà-giang

toán từ 1 điểm thành 9 điểm, lý từ 1 điểm thành 8,75 điểm, hóa từ 0,75 điểm thành 9,5 điểm, tiếng-anh từ 1,2 điểm thành 9 điểm.

tiêu cực trong giáo dục, tui tin rằng tỉnh thành nào cũng có. nhưng "hoành tráng" như hà-giang nói trên có lẽ hơi hiếm, đi way-tàu phi vào khách sạn 5 sao thì đúng là coi zời bằng vung.

hình như máu liều nó có căn gốc của nó. nhớ xưa sầm-đức-xương đòi tụt quần chứng minh trym bị liệt trước tòa, rùi đến cả "cây phả hệ" quan chức của họ triệu đúng quy trình.

xứ này có cổng trời quản-bạ, quả là một bước lên zời hehe

xứ thổ đu nghìn năm vật lộn còn móc trym đứng giữa phố đái bậy, nên xứ riệu-ngô thêm tý điểm cho con em nó đi học trường nhớn có gì mà to tát. miễn các cháu í sau cứ về hà-giang gây dựng cơ đồ, đừng mon men bờ hồ [hoàn-kiếm] là được hố hố...



#2. em phải đến hà-giang thi tốt nghiệp

như tui đã từng nói trên fb, là trong thời đại anh-tẹc-néc, những chuyện ở gậm giường cũng có thể lôi ra được.

ăn theo vụ hà-giang, bắt đầu có những thông tin về kết quả kỳ thi tốt nghiệp thpt quốc-gia tại các địa phương khác có dấu hiệu bất thường, tỷ dụ như ở sơn-la đang có mấy trường hợp. cứ đà này, có khi vài chục tỉnh thành dính trấu.

về lý thuyết mà nói, việc sửa điểm trắc nghiệm là việc làm không đơn giản tý nào cả, bởi lẽ trong quá trình lưu bài thi, chấm và công bố điểm luôn có một hội đồng để thực hiện, giám sát, kiểm tra và bảo vệ. việc mới phát hiện một cá nhân trong vụ hà-giang mới là cái ngòi.

thực chất, những việc như vậy điều tra khá dễ. đơn giản nhất là xét thân nhân của các cháu học sinh "được" sửa điểm. tỷ dụ như cha của một cháu học sinh được "sửa" điểm là phó sở dục tỉnh này chẳng hạn.

nhưng nói lý thuyết là thế, còn thực tế thì cực nhì nhằng. ngay có mỗi vụ nhỏ như con thỏ là anh dáo-xư gì có tên vần ồn đạo văn mà điều tra mãi chả được, bởi nghe đâu anh í dọa sẽ tung hê lên tất cả và anh dáo-xư vần êm cũng chả thoát tên khỏi họ đạo, thế nên zờ đang tạm hòa cả làng.

là có muốn làm hay không thôi, chứ làm thì cái tổ con tò vò sẽ lộ hết. như anh phó phòng khảo thí sửa điểm này, ít nhất phạm 3 tội: nhận hối lộ [nếu điều tra có nhận tiền sửa điểm], lợi dụng chức vụ quyền hạn gây hậu quả rất nghiêm trọng, phạm tội có tổ chức [nếu điều tra ra có đồng phạm]. 3 tội này có thể cộng án từ 20 đến 25 năm. khẳng định luôn là truy tố và quy án phát là sẽ khai ra cả ổ, cấm cãi.

nhưng đôi khi vì một cái gì đó người ta lại cho là nhỏ, và đôi khi một con ngựa tạm đau để cả tàu không bỏ cỏ. ngày xưa anh tô thương tích đầy mình với vài cái ảnh khỏa thân mà nghe đâu liên quan đến anh xương trym liệt, nhưng hết lình xình là anh lại về vui thú điền viên ở nơi mang tên biệt phủ.

cả nhà đều vui, là thế. chỉ tội hơn trăm cháu bị hạ điểm thì phần lớn lại được ở nhà chơi thêm năm nữa, năm sau bố mẹ tính tiếp.



#3. chấm bài thi trắc nghiệm như thế nào?

về nguyên tắc, bài thi từng môn sau khi thi xong sẽ được kiểm và niêm phong [theo từng phòng thi], ngoài bì đựng bài thi có 5 chữ ký, 2 chữ ký của giám thị coi thi, 1 chữ ký của thư ký nhận túi bài thi, 1 chữ ký của phó trưởng điểm thi và 1 chữ ký của trưởng điểm thi. quy trình cực chặt chẽ.

các túi bài thi của buổi thi đó tiếp tục được bỏ vào rương sắt và niêm phong. sau đó chuyển về hội đồng thi của tỉnh/thành phố. quá trình vận chuyển và giao nhận có đủ thành viên được phân công của hội đồng thi, thanh tra, công an,... với 9 môn thi thì số lượng bài thi cực lớn, có bỏ chung nhiều môn vào rương sắt [như buổi thi môn tổ hợp] cũng phải vài chục rương là ít.

sau khi kết thúc kỳ thi, các hội đồng thi sẽ tiến hành quét file ảnh các bài thi trắc nghiệm. hội đồng thi [người chỉ đạo thường sẽ là phó chủ tịch thường trực hội đồng] sẽ cho mở niêm phong rương đựng bài thi, lấy từng túi bài thi cắt mép [không cho rách rời khỏi túi]. sau đó lấy phiếu trả lời trắc nghiệm ra, đánh dấu thí sinh vắng mặt, tiến hành scan rồi bỏ lại vào túi bài thi và niêm phong trở lại.

toàn bộ dữ liệu ảnh quét bài làm của thí sinh sẽ được nhận dạng thành các file ảnh, file text theo định dạng chương trình của bộ giáo dục, sau đó ghi vào 3 đĩa cd, niêm phong và gửi chuyển phát nhanh ra bộ.

sau khi nhận được đầy đủ dữ liệu quét kết quả trả lời trắc nghiệm của thí sinh từ các địa phương, bộ giáo dục mới gửi đáp án cho các hội đồng thi. người nhận phải là chủ tịch hội đồng hoặc phó chủ tịch thường trực hội đồng. sau khi có đáp án, các địa phương mới ráp đáp án vào kết quả trả lời trắc nghiệm của thí sinh và ra kết quả thi.

trong quá trình quét phiếu trả lời trắc nghiệm, ghi cd, ráp đáp án, lên điểm,... ngoài các thành phần của hội đồng như nói ở trên, còn có thể có thanh tra của bộ giáo dục giám sát.

thế nên không đơn giản một cá nhân nào đó trong hội đồng chấm thi có thể thay đổi được điểm của 114 thí sinh.

ảnh dưới đây là kết quả thẩm tra của hà-giang đang được chia sẻ trên mạng, mới có của 36/114 thí sinh. từ 7-9 điểm mà tăng lên đến 27-29 điểm thì các thí sinh khác có học đến 200 năm cũng không lại mấy cháu này.

vấn đề là các cháu này có là con của đồng chí nào không?



#4. chỉ nâng 26,5 điểm thôi mà

hồi còn đào tạo niên chế, sinh viên được thi đến 3 lần, khi coi thi lần đầu tui cực khắt khe, đến mức sinh viên không thể trao đổi chứ đừng nói đến quay cóp.

nhiều người hỏi tui sao phải gắt thế, tui nói kết quả thi lần đầu liên quan đến điểm xét học bổng, liên quan đến điểm xét thành tích học tập. không thể để những sv không chịu học lại quay cóp được điểm cao, còn sv học thật thì điểm thấp được.

hồi các trường còn tổ chức thi tuyển đầu vào đại học, ai cũng biết chỉ cần chênh nhau 0,5 điểm thì kết quả đã khác nhau thế nào. sẽ có cháu vui mừng bước chân vào giảng đường đại học, sẽ có cháu ngậm ngùi ôn thi tiếp. càng mức điểm cao thì việc có thêm 0,5 điểm là cực khó.

nói thế để thấy việc nâng đến 26,5 điểm nó khủng khiếp thế nào, nó sẽ cướp đi công sức và cơ hội của bao nhiêu cháu học sinh khác. đó là tội ác đối với tương lai của đất nước chứ không đơn thuần chỉ là sự dối trá trong giáo dục.

thiết nghĩ, bộ giáo dục nên chấm lại toàn bộ bài thi tốt nghiệp thpt năm nay. có khoảng gần 5 triệu bài, chấm chả quá 3 ngày là xong. kết quả chấm này sẽ trả lời dư luận về địa phương nào trung thực, địa phương nào dối trá và xem xét có nên hồi kiểm các kết quả thi của mấy năm trước.

dĩ nhiên là tui biên cho vui thôi, vì tui biết bộ dục chả bao giờ dám làm, bởi có hàng núi sức ép. đến tên đám học sinh "được" nâng điểm ở hà-giang còn chả dám công khai, nói gì kiểm cả nước.

với lại, niềm tin đang là một thứ quá xa xỉ của xứ sở này. mỗi hà-giang đã làm rúng động xã hội, thêm vài chục tỉnh thành nữa chắc chả ai còn chút niềm tin nào nữa.

#5. sáng mắt sáng lòng

về cơ bản cần-lao đông-lào nên cảm ơn hà-giang nói chung và me-xừ lương nói riêng.

bởi cái tỉnh riệu-ngô này và con người này đã cho cần-lao thực sự sáng mắt, sáng lòng trong một kỳ thi đặc biệt nhẹ nhàng của bộ dục. 


#6. xưng hùng trong hang đá

hôm nay kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ngài nelson-mandela. sinh thời ngài có câu nói nổi tiếng về giáo dục, là:

"Giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà bạn có thể sử dụng để thay đổi thế giới/ Education is the most powerful weapon which you can use to change the world".

đông-lào xứ sở thần thánh, lấy sự học làm trọng, thờ khổng-khâu xứ tàu. nhưng sự học của xứ này không làm thay đổi thế giới, không làm thay đổi xứ sở, mà học ra để làm quan, có nghĩa là chỉ thay đổi bản thân, zời ạ.

thế nên trong thời đại hỗn mang, chúng nó sẵn sàng bán cả lương tri và chổng mông vào sự phát triển của đất nước để làm đảo lộn tất cả các giá trị của giáo dục, tạo ra những bộ não bò khoác trên mình đầy bằng cấp và thành tích học tập dổm rít.

hà-giang vừa qua là một ví dụ rất điển hình.


#7. cùng có tắc biến?

chúng ta phải thành thật thừa nhận với nhau rằng, tiêu cực trong giáo dục đã tồn tại hàng chục năm nay. bắt đầu từ bao giờ thì tui không rõ, nhưng từ những năm đầu của thập niên 80 tôi đã nhìn thấy những chuyện con thầy, con cô, xin điểm, ném bài, làm bài hộ trong trường học và các kỳ thi.

tui nhớ có một thầy giáo dạy từ thời 5x kể rằng, trong một hội đồng thi tốt nghiệp ở trường thầy ấy dạy có một thí sinh đặc biệt, là lãnh đạo cao nhất của địa phương. trước buổi thi, lãnh đạo bé hơn đến gặp thầy hiệu trưởng và trình bày rằng lãnh đạo kia trăm công nghìn việc, việc thi chỉ là hoàn thiện bằng tốt nghiệp bổ túc nên trường tạo điều kiện. có lẽ xuất phát của sự tiêu cực trong giáo dục từ những vụ việc như thế này chăng?

thế nên chúng ta nên nhìn nhận thẳng thắn rằng, tiêu cực trong giáo dục là chuyện rất bình thường như cân đường hộp sữa trong xã hội thôi, chả có gì mà phải xoắn.

có điều, ngày xưa người ta tiêu cực nhưng còn tý tự trọng. người ta còn trân trọng giáo dục, còn tôn trọng thầy cô, còn có chút liêm sĩ trong tiêu cực. ví dụ người ta có thể xin điểm/phúc khảo điểm ở mức gần đỗ trở thành điểm đỗ, từ gần đủ điểm đi nước ngoài thành đủ điểm đi nước ngoài,... còn nếu thực sự điểm thấp, học lực chưa đủ thì đành chấp nhận và ngậm ngùi hạ cấp học của con cái họ.

còn bây giờ giáo dục như một nồi lẩu mắm thập cẩm, đụng chỗ nào cũng thối. người ta không còn trân trọng giáo dục, không còn tôn trọng thầy cô, không còn liêm sĩ trong việc làm sai, làm trái. giáo dục bây giờ như một món hàng hóa, có tiền là mua được. thế nên mới có chuyện như hà-giang, một thí sinh thi được có 3,15 điểm mà nâng lên đến 29,5 điểm. khoác một cái danh thủ khoa lên một bộ óc bò thì những kẻ liên quan đến vụ việc này không có một chút liêm sĩ nào nữa.

tuy nhiên cũng đừng lấy điều đó làm buồn, mà phải mừng mới đúng. bởi cái gì cũng có giới hạn của nó. nếu tất cả các tỉnh thành giống như hà-giang thì yên tâm rằng, ngày "tận thế" của nền giáo dục lấy nghị quyết làm triết lý sẽ rất gần. khi đó giáo dục sẽ trở về với những giá trị nhân bản, tinh hoa và không có chỗ cho đám xư xĩ giả cày lẫn lũ làm thày dốt nát tác oai tác quái trên nỗi đau của xã hội về nền giáo dục này được.

cùng tắc biến, biến tắc thông, thông tắc cửu. là thế.



#8. xứ sở lên đồng

hoan hô anh triệu-tài-vinh
tỉnh anh làm cả nước mình xôn xao
nhà anh cả họ quan cao
sao hà-giang vẫn lao đao vì nghèo?
con anh không phải trèo đèo
trường chuyên thẳng tiến vèo vèo ba năm
có đâu phải học nhọc nhằn
còn ăn gian điểm để làm cái chi?
hết con đến cháu tức thì
thêm con lãnh đạo thứ nhì hà-giang
rồi thì đếm dọc đếm ngang
thêm dăm chục cháu đều hàng con quan
thế mà anh lại kêu oan
rằng ai nâng điểm để buồn cho anh
chỉ thương cho đám dân lành
rõ ràng oan ức mà đành ở im
*
***
tiên sư ku lương bị điên
định tròng lãnh đạo vì nguyên nhân gì?
cho dù có cháu mày thi
sao nỡ sửa điểm tức thì hơn trăm
tội mày tù mấy chục năm
còn thằng đầu sỏ nằm cười haha
*
***
hà-giang đích thị hàng da
tô, xương choén gái quan bà một đôi
hà-giang nay đã khác dồi
gái là thứ yếu, thi thời ưu tiên
chung quy tại lũ khùng điên
sinh từ một bọc trứng tiên lai rồng
để cả xứ sở lên đồng…


#9. vĩ thanh

như tui đã từng nhận định ở mấy stt trước rằng vụ gian lận trong thi cử rồi sẽ đâu vào đó. phát ngôn của ông nhạ và kết quả thanh tra ở lạng-sơn đã minh chứng điều đó, cho dù một loạt tỉnh thành khác đều có "nghi vấn" và ai cũng biết cái nghi vấn đó không phải là nghi vấn.

tui cũng đã từng nói khi ông trọng gom củi đốt lò rằng, một trong những bó củi cần đốt là giáo dục. không chấn hưng giáo dục, không thể phát triển. ba cái cái tiến cải cách nên vứt vào sọt rác, vì nó không thể giải quyết được căn nguyên của vấn đề.

dĩ nhiên, củi của ngành giáo dục không phải những vụ án đình đám trọng điểm như thời gian qua của các bộ ngành tỉnh thành. mà là cái cơ chế, là cái bệnh thành tích và triết lý giáo dục rởm rít. phải đốt nó đi, phải trả nó về với chân giá trị thì mới thay đổi được.

trong cái xã hội giả dối và suy đồi này thì giáo dục có "công" lớn. bởi sự dối trá nó được hình thành ngay trong quá trình dạy dỗ và hình thành nhân cách của con người. không phải là tất cả, nhưng phần lớn là thế và nó lan tỏa ra toàn xã hội. sự dối trá đơn giản từ việc tuyển dụng giáo viên, thi đua, thành tích,...

đến mức học sinh lớp 5 không đánh vần được người ta vẫn nhắm mắt làm ngơ dù năm nào tỷ lệ lên lớp cũng 100%. đến mức giáo viên thấy sách giáo khoa lỗi/sai cũng nhắm mắt làm ngơ dù năm nào cũng tập huấn cũng dạy khá dạy giỏi các cấp.

thế nên vụ hà-giang hay hành động của ông nhạ chỉ là cái ngọn. chả hà giang thì cũng lạng-sơn bạc-liêu, chả ông nhạ thì ông a ông b cũng như vậy mà thôi.

nhưng rõ ràng vụ hà-giang là một cơ hội cơ hội cực tốt, là liều thuốc dẫn để tiêu diệt được các tế bào ung thu trong cái thân hình ốm đau quặt quẹo nhưng vẫn khoác lên mình bộ quần áo diêm dúa. nó là củi cần phải đốt để giữ nhiệt cho lò, để gây dựng lại niềm tin đang mong manh đến mức cạn kiệt.

nhưng người ta đã không làm!

tui không chủ quan phân tích lý do tại sao? mặc dù có thể hiểu được các lý do đó. nó cũng như cái lò lúc nóng lúc lạnh không theo một quy luật nào cả. không biết có phải đây là thử thách hay kiếp nạn của xứ sở hình con giun này.

kết thúc vụ hà-giang ở đây, dù xã hội vẫn nhẫn nhục lên đồng sự bức xúc và việc điều tra thủ phạm mới bắt đầu. bởi chả còn gì để mà nói nữa.


© 2018 baron-trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet

Sunday, July 12, 2020

chung cư ông thản "điếu cày"


hôm rồi thấy báo chí đưa tin ông lê-thanh-thản - chủ tịch tập đoàn mường-thanh bị khởi tố [xem bài báo ở đây]
lại thấy facebook nhắc 1 năm trước có biên một stt về chuyện chung cư ông thản. khi đó mạng xã hội râm ran ông này bị khởi tố và mãi đến bây giờ chuyện đó mới thành sự thật.
bốt lại bài biên cũ:
--------------

cách đây mấy năm, ông anh rủ đến nhậu bbq tại vinhomes-central-park tân-cảng, thấy mê tít và nghĩ nơi đáng sống ở sài-gòn là đây chứ đâu. thế nên đặt mục tiêu mua 1 căn hộ ở đó.

cũng đi tìm, đi xem, so sánh vị trí và giá các đơn vị sale, tính toán khoản vay... mất khối thời gian. cứ tưởng sẽ mua thì tui dừng lại.

lý do là tuyến đường tui đi làm qua đó, thế nên chiều nào về cũng dừng lại trên cầu sài-gòn khoảng chục phút ngắm nghía. lúc đầu thấy cực hợp lý, sau các tòa landmark và central mọc lên thì thấy choáng, vì nó dày đặc và đông đúc.

một sáng có việc qua đó, tui phát hoảng với mật độ người tuôn ra từ các tòa park, và hình dung khi tất cả các tòa hoạt động thì nó sẽ như thế nào. thế là quyết định dừng.

thế nên tui không hiểu sao ông thản lại có thể xây được 12 tòa nhà trên diện tích 3hecta đất được. thử hình dung gần 30.000 người chen chúc nhau trong 3 hecta. chỉ cần họ đồng loạt đái cùng một lúc chắc khoảng trống giữa 12 tòa nhà ngập nước đái lên tận nóc.

nhưng đại gia như ông thản chắc chẳng hề hấn gì nhiều cho dù đã có lệnh khởi tố. bởi lẽ ở một xứ sở mà người ta nâng hàng chục điểm thi/người cho hàng trăm con cái quan chức, thương nhân mà kết luận điều tra là không có động cơ tiền bạc thì như dân gian vẫn nói, công lý chỉ là diễn viên hài. cũng như câu nói của ông trùm xã hội đen, đại khái rằng ở xứ này cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua bằng rất nhiều tiền.

có lẽ vì thế nên giữa thủ đô nghìn năm vật lộn [à quên, là văn vật] với hàng chục cơ quan từ thiết kế, thẩm định, thanh tra, giám sát, kiểm toán hoạt động xây dựng từ cấp bộ đến cấp phường để cho nó tồn tại đến tận bây giờ mới công bố là sai phạm, trong khi chỉ cần một bần thị trổ cái cửa ra hẻm sai phép thì ngay tức khắc có vài đoàn từ quận đến phường xuống hỏi thăm.

như có một câu của ai đó rằng: “tại sao đồng tiền của họ lại lớn hơn tiếng nói của chúng ta?” và ngài balzac ví von rất đểu rằng: "luật pháp là cái mạng nhện mà những con ruồi to thì chui lọt còn những con ruồi nhỏ thì mắc lưới". thế nên nếu xét về trách nhiệm xã hội như một stt tui biên trước, nếu tội ông thản là một thì những kẻ để công trình ông ta mọc lên tội gấp mười lần.

bi kịch của xứ sở này là bần dân lại hoan hỉ ăn nhậu trên mạng ảo khi thấy con ruồi to vì đen mà dính mạng nhện [dù nó sẽ chẳng chết] và [giả vờ] như không biết gì về những kẻ tạo ra cái mạng nhện để đến một ngày đẹp zời nào đó, họ sẽ bị dính mạng nhện dù họ chỉ bé như mắt muỗi.

cơ-khổ!



© 2019 baron-trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet

Saturday, July 11, 2020

giàu tây - giàu ta



cách đây vài năm, giáo sư plante của đại học santa-clara có bài viết nhan đề: "the super rich and social responsibility: what say you?".

dĩ nhiên một bài viết dạng mở của plante chẳng có ý nghĩa gì nhiều, bởi nó chẳng phải là một nghiên cứu để đề xuất một quan điểm, hay nhận định một vấn đề mang tính phổ quát cho xã hội.

đồng thời ở một xứ sở như hoa-kỳ, nơi các tỷ phú dollar làm từ thiện cũng bằng tiền tỷ dollar như bill-gate, warren-buffett, michael-bloomberg, george-soros,... thì vấn đề plante nêu ra có vẻ thừa.

tuy nhiên, cái thừa ở xứ người ta lại là cái thiếu ở đông-lào mặt dù về bản chất sự so sánh này là khập khiễng bởi một tỷ phú kiếm tiền bằng giá trị gia tăng của trí tuệ khác với một tỷ phú kiếm tiền bằng giá trị gia tăng của đất và tài nguyên [mà lại thuộc sở hữu toàn dân]. cũng như là khập khiễng khi so sánh việc đầu tư xây dựng một bệnh viện để chữa bệnh miễn phí cho người nghèo với đầu tư xây một cái chùa để thu phí của bần dân đói rách nhưng mê tín.

nhưng tôi vẫn dẫn bài viết của plante để biên stt này, vì ở xứ sở hình con giun, với tâm thức đói khát triền miên quá độ lên tâm thức kim tiền thì họ không thể nhìn nhận bất cứ một giá trị nào của văn hóa, của lịch sử, của xã hội cao hơn nhìn nhận về tiền bạc.

người ta ca ngợi cái hào nhoáng bên trong một khu đô thị 5 sao, nhưng người ta lại quên đi nhiều người chủ đất này đang phải cầu bất cầu bơ. người ta ca ngợi những chung cư cao tầng san sát nhau sẽ giải quyết được rất nhiều chỗ ở nhưng người ta lại quên đi việc xâm thực văn hóa làng quê vào văn minh đô thị,...

balzac nói rằng: "đằng sau mọi tài sản kếch xù là tội ác". vấn đề là cái đằng sau của các tội ác đó là gì? đó là cuộc sống của những người bị mất tài sản, đó là sự suy thoái về văn hóa xã hội, đó là sự mất mát các giá trị lịch sử-tôn giáo, đó là sự suy đồi về giáo dục, đó là sự sa đọa về đạo đức,...

đó, chính là sự vô trách nhiệm xã hội. không phải chỉ dành cho những người siêu giàu có, mà cả những người trong chánh quyền đồng tình và cổ súy cho việc đó [dù hưởng lợi hoặc không hưởng lợi].


© 2019 baron-trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet