Thursday, January 7, 2016

Nước mắt và sự bất công


An-nam là xứ sở sinh ra đã đẫm nước mắt và sự bất công. Là tôi rút ra từ chính sử, chứ chả bịa đặt đâu nhóe.

Chả là ngày xửa ngày xưa, ông Quân thấy đứa cháu họ cũng bắt mắt, thế là tán tỉnh kịch liệt đến mức bà Cơ trốn nhà theo zai mà chả biết là bị ăn quả lừa của ông chú họ.
Bằng chứng là no xôi chán chè, ông Quân dông thẳng ra biển ăn chơi nhảy múa, để lại bà Cơ cái bụng chửa to vượt mặt. To đến mức đẻ thẳng ra cái bọc trăm trứng và nở được trăm thằng con trai, khiếp!
Đói kém quá nên bà Cơ phải muối mặt tìm ông Quân, thế là bị tiếp quả lừa phủ phàng đến tan đàn xẻ nghé mà cần-lao ngày nay cho rằng đây là vụ ly dị đầu tiên của xứ sở này.
Biết rõ là con của mình nên ông Quân chả dám đổ bừa cho bà Cơ lăng nhăng ngoại tình mà có chửa. Nên đành chơi bài dưới thắt lưng, zở trò zồng-tiên không hợp nên chia con.
Bà Cơ nuốt nước mắt hận kẻ bạc tình, đành dẫn một nửa lên rừng, rồi sinh sôi nảy nở ra xứ An-nam ngày nay. Nửa còn lại theo ông Quân xuống biển, đến zờ không thấy tăm tích, chắc ông Quân ham chơi để chúng đói ăn mà chết hết rồi, chứ hơn 4 nghìn năm, chả lẽ sống sờ sờ như đám con bà Cơ mà người ta không nhắc đến.

Kể chuyện xưa để bừa chuyện nay, rằng sự nước mắt và sự bất công đã là một đặc tính của xứ An-nam này. Các anh chị cứ xem lại sử thì biết, tuyền nước mắt vì nghèo đói và binh đao chứ được mấy ngày vui?
Thế nên thấy cần-lao ào ào đang chia sẻ quy trình "đối xử với trộm" để không bị uất ức mà phải thắt cổ chết hay bị kết án tù thì tôi chê. Vì chuyện này đáng ra các anh chị phải nắm rõ rồi khai sáng cho cần-lao thối tai khai bẹn biết để tránh, chứ ai lại xảy ra rồi mới rút kinh nghiệm. Mất bò mới lo làm chuồng là hạ sách, phỏng cacc? Đã nói rồi, bất công và nước mắt luôn là đặc sản của xứ sở này mà lỵ!

Thêm nữa, các anh chị cũng đừng trách cái đám tòa tuyên án kia, cứ nhân văn mà nghĩ rằng đó là sản phẩm thiếu giáo dục của ông Quân từ thời tiền sử, con không cha như nhà không nóc, phỏng ạ. Bí chả thương bầu thì bầu cố thương lấy bí, lá rách đùm lá lành cũng là cái truyền thống của xứ này.
Tôi chả nói ngoa đâu, bởi ở xứ sở này, đầy kẻ có quyền lực - kể cả đám quan tòa - lúc nào cũng hổ báo cáo chồn với cần-lao thối tai khai bẹn, nhưng lại nhũn như con chi chi, thậm chí quỳ lạy nếu không may trong cuộc họp chi bộ có thằng đồng chí đểu tố cáo là nhìn thấy bóp vú tiếp viên trong quán Karaoke.

Tôi thật!

© 2016 Baron Trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.

Reactions:

0 comments:

Post a Comment

Đề nghị nhận xét bằng tiếng Việt có dấu. Cảm ơn!