Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013
One nhận xét

HÔN NHÂN KHÔNG TÌNH YÊU

tháng 12 25, 2013

       Quán xưa quá nửa chiều rồi
Em và tôi, vẫn lặng ngồi… tiếc nhau
       Nhớ xưa cùng chụm mái đầu
Thề non hẹn bể, tím màu yêu thương
       Cho dù tình vẫn còn vương
Nhưng giờ mỗi đứa một đường, cách xa
       Em về làm dâu người ta
Tôi đi lấy vợ, cũng là phận thôi
       Nụ cười em tắt trên môi
Kể rằng anh ấy nhớ người thủa xưa(!)
       Trời chiều mà ngỡ vẫn trưa
Để em ướt sũng cơn mưa cuối ngày.
       Hỏi tôi: Anh chắc đủ đầy?
Chị nhà chắc sẽ hơn người như em.
       Gượng cười: Em cứ quá khen
Bát mâm nào chẳng đôi phen ồn ào
       Nhiều khi lòng dạ nao nao
Xế chiều mà ngỡ mới vào ban trưa
       Cho dù có đón có đưa
Như em - cô ấy chắc chưa nguôi lòng
       Se duyên lại dấu tơ hồng
Để nồi méo úp vung tròn - khổ không?
                          *
                         ***
       Người xưa sao cứ nhớ mong
Người nay sao thấy cõi lòng dửng dưng
       Phận trời bắt phải sống chung
Thôi vì chữ nghĩa, nén thương trong lòng
       Nửa đêm ngồi tựa ban công
Sương bàng bạc lạnh, dẫu đông chưa về!


Bài đã đăng trên trang thơ xuân Giáp Ngọ (2014) của báo Thể thao Việt Nam.
© 2013 Baron Trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên Internet.

1 nhận xét:

Vũ Khúc Nhân Gian nói...

Huhu, lại nợ a B cảm xúc bài thơ này rồi. Cứ như chọc ngoái vào lòng người ta....:-(

 
Toggle Footer
Top