Thursday, August 22, 2013

GIÁ ĐỪNG CÓ THÁNG MƯA NGÂU


       Ngày xưa bà chúa thơ Nôm
Cảm thương vợ lẽ phòng không ngóng chồng
       Mười hai bến nước trên sông
Ai mà chẳng muốn bến trong về mình
       Lá khô rụng xuống sân đình
Tình nhàu không bán, lặng thinh đem về
       Không đành chịu phận thứ thê
Để người đời nói u mê với tình
       Bên thềm trăng đứng một mình
Khi tròn khi khuyết, vẫn hình hài trăng
       Trách chi một kẻ văn nhân
Cảm thơ nên có đôi dòng sẻ chia
       Ông trời lúc nắng lúc mưa
Chữ “văn” ngược lại, không đưa hai lời
       Cớ sao lại trách Cuội cười
Chỉ là ước có vàng mười để mua
       Dẫu tình không bán chợ trưa
Vôi dù có bạc, vẫn đưa cay trầu
…..
       Giá đừng có tháng mưa ngâu
Giá đừng bắt quạ bắc cầu sông Ngân.

© 2013 Baron Trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên Internet.


Reactions:

1 comment:

  1. Dẫu tình lót lá bóng râm
    Cũng là mong có tri âm nhặt về
    Cõi trần cô tịch lê thê
    Ngày qua tháng lại mỏi mê đợi chờ
    Trăng rằm, rồi khuyết, rồi rơi
    Rồi Hằng Nga xuống ngồi vờ đếm sao
    Đâu nào mơ giấc mơ cao
    Tâm thơ an ủi xuyến xao tặng đời
    Văn nhân khách có mấy lời
    Lòng riêng như nắng hạn thời gặp mưa
    Biết là như gió thoảng đưa
    Nhưng ta cứ nhủ cho vừa tình "văn"
    Hay vờ như kiểu chị Hằng
    Tình dù nhàu vẫn khăng khăng đòi trầu
    .........

    Nếu mà không có mưa Ngâu
    Nhân gian nước mắt về đâu? khóc tình.





    ReplyDelete

Đề nghị nhận xét bằng tiếng Việt có dấu. Cảm ơn!