Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2017

THÁNG GIÊNG QUÊ


Em về phố, ướt mềm nỗi nhớ
Tháng giêng quê hết tự bao giờ
Bỏ lại hương một thời con gái
Mùi mạ non vương vất đôi bờ

Em về phố, vội vàng như trốn
Bạn bè xưa dăm đứa chẳng chờ
Chút quê đành cất vào thơ dại
Tháng giêng buồn đáy mắt mẹ cha

Mẹ nói hội làng nay vắng quá
Chỉ toàn con nít với cụ già
Triền đê vắng bóng người trẩy hội
Áo tứ thân treo mốc hiên nhà!


© 2014 Baron Trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên Internet.

1 nhận xét:

  1. Liên tưởng về một con đê.
    Hai tre chồm đan kín, mùa trẩy hội không được mẹ cho đi xem..
    Buồn nhiễu!

    Trả lờiXóa

Đề nghị nhận xét bằng tiếng Việt có dấu. Cảm ơn!